Thơ-VIẾT TỚI NHỮNG BẬC CHA MẸ VÀ NHỮNG BẬC CON

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Thơ-VIẾT TỚI NHỮNG BẬC CHA MẸ VÀ NHỮNG BẬC CON

Bài gửi by NLD on Tue Mar 04, 2008 1:08 am

Họ không hiểu những điều tôi muốn:
những bữa cơm không có tiếng dạy đời
họ không hiểu và họ không chịu hiểu
trong gia đình tôi thấy bị bỏ rơi

ừ, cũng được, tôi lặng im mà sống
với niềm vui của họ cũng cố cười
nhưng họ đã lớn và ít nhiều thực dụng
coi tôi là thằng bé hai mươi

ở bên họ tôi mất dần hơn ấm
những bữa cơm thường để lấp dạ dày
cuộc trò chuyện chỉ mang danh trò chuyện
vòng xoáy cuộc đời làm họ lãng quên ngay

họ ngồi lại và luận bàn suy tính
cho tương lai của những đứa con mình
họ cung cấp cơm ngon và áo đẹp
và tin rằng họ hết sức hy sinh

họ không hiểu những điều tôi viết
họ cứ lo cho cuộc sống sau này
họ không hiểu là tôi đang dần chết
bất cứ lúc nào cũng dễ xuôi tay

họ không nói dẫu một lời tin tưởng
không một bàn tay ủng hộ lúc tôi cần
họ không hiểu nỗi đau con người sống
trong ngôi nhà mãi mãi sự phân vân

họ có những mối quan hệ lớn
không dù ô nhưng đã thích nghi với quà cáp phong bì
họ đã coi sự đời là thế
sao chẳng thà họ đời nốt tôi đi

họ không hiểu tôi khổ hơn con chó
bị nhốt giam mà lại có cái đầu
họ yêu tôi và họ thương tôi lắm
họ khuyên tôi như dạy kẻ ngu lâu

tôi hiểu họ hơn bản thân họ hiểu
họ đã không ham đọc sách nữa rồi
âm nhạc ít, thể thao cũng ít
làm sao cho nhận thức sinh sôi?

những ám ảnh về một thời đã cũ
những trái ngang trong cuộc sống thị thành
khiến họ nhiễm thói nhìn vào bề nổi
và thôi tìm sâu lắng những mong manh

giờ họ sống quá thiên về lí trí
họ yên tâm họ đã tốt hơn người
và như thế còn cần gì tự hỏi:
hạnh phúc là gì hở hạnh phúc ơi?

giờ họ đã không tin vào khao khát
họ loay hoay trong trách nhiệm gia đình
họ cứ sống hộ và nghĩ hộ
và thông minh hộ trí thông minh

tôi nản lắm khi ở trong xã hội
Người khổ đau vì cái sự Người
tôi tranh đấu cố mà tranh đấu
cho một điều gì đó đẹp tươi
họ thì nghĩ:
"ấy dà, tuổi trẻ
mơ mộng nhiều, lí tưởng xa xôi"

họ đem cái hão xưa cũng mình ra ví
nhưng họ đâu có phải là tôi
họ không nghĩ khi tôi bằng tuổi họ
hẵng thử so chỗ đứng chỗ ngồi...
họ luôn bảo phải nhìn vào thực tế
thực tế là gì khi hạnh phúc gia đình cứ như vôi
thực tế là cái nhìn tôi hơn họ
nhưng họ không tôn trọng cách sống tôi
họ không mắng chửi không chà đạp
chỉ những tiếng thở dài và bóng gió, vậy thôi
hay tại tôi, tại tôi không biết sướng
vâng, tại tôi, tất cả tại tôi

tôi uất lắm, nhiều khi tôi uất lắm
có mẹ cha sao phải uất phải buồn
tôi sống trong một cuộc đời kỳ quái
muốn bình thường mà đau đớn luôn luôn

họ không hiểu cứ để yên tôi sống
để tôi yên mà bước vững trên đường
họ đỡ khổ và tôi đỡ khổ
và hồi sinh lại lẽ yêu thương...

họ không chấp nhận và họ không chờ đợi
họ lôi tôi như con chó đến trường
bằng sợi xích "đáp đền chữ Hiếu"
một tấm bằng để đúc chữ Yêu Thương

đến trường lớp tôi có bè có bạn
để vui chơi thì quá đỗi tuyệt vời
nhưng để học thì tôi kiệt sức
họ không tin, họ không tin, trời ơi...

tôi đã cố nhưng tôi không thế cố
bởi vì tôi sắp hoá điên rồ
thái độ họ vẫn như bao ngày cũ
họ không hiểu rằng có lúc tôi muốn lao đầu vào ô tô

tôi đã nhẫn, đã nhẫn nhiều nhiều lắm
như bao nhà thông thái biết giữ gìn
nhưng tôi mới 20, 21 tuổi
mối tình buồn và không một đức tin...

tôi khổ sở vì tôi lành mạnh quá
không luỵ ai và không sống hai lòng
và sẽ mãi mãi là như thế
nhưng đó chả phải là cái họ chờ mong

tôi đã muốn ra đi tìm sự sống
nhưng họ không độc ác, chẳng dã tâm
còn gì hơn những bậc cha mẹ thế
tôi ra đi là tôi sẽ sai lầm

tôi yêu họ, tôi đã yêu họ chứ
thủa còn thơ tôi yêu họ nhất trần
nhưng họ khác khi cuộc đời đổi khác
sự trải đời khiến họ rối đôi chân

và họ trói cả chân tôi vào đó
trói tim tôi và trói cả linh hồn
tôi mạnh lắm nên tôi có thể rứt tung tất cả
nhưng họ là cha mẹ của tôi...

họ có những nỗi đau riêng của họ
nếu tôi đi họ sẽ lại nẫu lòng
họ cứ giữ mái nhà thiếu hơi chia sẻ
đủ đầy mà sao cứ long đong

họ không hiểu khi con người không hiểu
dù yêu thương đến mấy cũng lạnh lùng
tôi phát ngấy cái đơn thuần vật chất
những tiếng quan tâm dù thật vẫn chung chung

điều tôi muốn là một gia đình nhỏ
vợ dễ thương và con cái hiền lành
để làm một gia đình gắn bó
yên bình trong cái sự đua tranh

đó cũng chính là ước mong của họ
nhưng không hiểu tôi nên họ cứ cho mình quyền xây hạnh phúc thay tôi

vâng, tôi biết phải kiếm ra tiền chứ
nên thơ tôi tôi bán cũng cam lòng
nhưng phải đợi để người ta ngấm chứ
biết bao giờ người ta mới ngấm xong...

vâng, cốt yếu là họ không hề hiểu
không hiểu tôi có giá trị thế nào
không hiểu tôi đau buồn cô độc
không hiểu tôi khao khát được khát khao

những cái khác thì họ hoàn toàn hiểu
nhưng ngoài ba cái không kia thì còn có cái gì
người ta hiểu tôi như hiểu một
con bù nhìn vô giác vô tri

họ không tin vào những gì tôi có
họ không tin vào nghị lực của tôi
thì dù họ tin tôi là người tốt
thì chẳng thà họ chẳng tin tôi

sau uất đắng thì tôi lại sống
như bao năm mai thêm nữa một ngày
nhưng đừng trách tim tôi chưa rung động
đừng trách tôi chưa yêu họ hôm nay

tôi phải lấy niềm riêng làm phương tiện
nghĩa là tôi đã đến bước đường cùng
thơ đã phải đánh vào lòng thương hại
thảm thương thay thị hiếu đám tiêu dùng

họ muốn tôi có cái bằng thương mại
con thú tôi bị xã hội hoá rồi
biết quảng cáo, tiếp thị thơ choanh choách
giấy thông hành chi nữa mẹ cha ơi...

tôi xin nhận cái tiếng là bất hiếu
để chữ Tâm được giữ cho tròn
tôi phải sống để làm cho họ hiểu
tôi muốn đáp đền theo đúng nghĩa người con

khi viết những dòng này tôi nhớ họ
tôi yêu hơn và hiểu họ hơn
họ, tôi và cả thằng em tôi nữa
đều cô đơn trong mái ấm cô đơn

kìa, họ lại cãi nhau ngay bên cạnh
một chút thôi nhưng tích tụ bao ngày
những dồn nén dồn lên dồn nén
cứ thổi phù là lại bùng ngay

người đàn ông với trái tim bất mãn
lấp cô đơn bằng chỉ trích, phê bình
người đàn bà với nhiều nguyên tắc
ít dịu hiền trong những đức hy sinh...

hôm nay, sinh nhật em tôi cả nhà cuốc bộ đi ăn tiệm
mỗi người đi trên một quãng đường
lẳng lặng bước, từng bước chân lẳng lặng
ở trong đầu không một chút du dương...

định gọi món cá lại bàn về chuyện cá
cá basa lỗi ở họ hay mình...
ba người lớn chuyện trò dần sôi nổi
có chút gì hàn gắn lung linh...

chỉ còn thằng em tôi sao giống tôi hồi trước thế
cúi mặt ăn và cứ lặng thinh

hình như chưa từng bao giờ cả
trong nhà tôi cả bốn người cười
và rất hiếm và rất là rất hiếm
một người cười mà cảm thấy tươi...

sự thật mãi đớn đau, tàn nhẫn
khi người ta không chịu thiết tha nhìn
sự thật là loài người vẫn thiếu
những tình yêu và những đức tin...

Nguyễn Thế Hoàng Linh

NLD
Khách viếng thăm


Về Đầu Trang Go down

Re: Thơ-VIẾT TỚI NHỮNG BẬC CHA MẸ VÀ NHỮNG BẬC CON

Bài gửi by Le on Tue Mar 04, 2008 9:41 pm

Đúng là nỗi lòng của một cậu bé tưởng rằng mình đã lớn
Cứ lớn đi, rồi mọi điều sẽ khác
Hãy giữ những dòng này để hơn 20 năm nữa đọc lại mà hiểu con cái mình nhé.
tặng nhà thơ flower

Le
Khách viếng thăm


Về Đầu Trang Go down

Re: Thơ-VIẾT TỚI NHỮNG BẬC CHA MẸ VÀ NHỮNG BẬC CON

Bài gửi by Admin on Wed Mar 05, 2008 8:56 pm

Le đã viết:Đúng là nỗi lòng của một cậu bé tưởng rằng mình đã lớn
Cứ lớn đi, rồi mọi điều sẽ khác
Hãy giữ những dòng này để hơn 20 năm nữa đọc lại mà hiểu con cái mình nhé.
tặng nhà thơ flower

Mỗi người có một quan niệm về cuộc sống, ở cậu bé viết bài thơ này thì ít nhất những điều cậu nói trên sẽ đúng trong vòng 20 năm nữa đấy bạn " đã có gia đình" ạ!

_________________
Trăm ngàn con gái đời nay ấy - Em cũng chỉ là con gái thôi!
avatar
Admin
Admin

Nam
Tổng số bài gửi : 42
Age : 38
Đến từ : Hải Phòng
Nghề nghiệp/Sở thích : Lao Động
Hài hước : VUI VẺ
Registration date : 04/01/2008

Xem lý lịch thành viên http://www.d20vn.co.cc

Về Đầu Trang Go down

Re: Thơ-VIẾT TỚI NHỮNG BẬC CHA MẸ VÀ NHỮNG BẬC CON

Bài gửi by pink_le on Wed Mar 05, 2008 9:48 pm

Admin đã viết:
Le đã viết:Đúng là nỗi lòng của một cậu bé tưởng rằng mình đã lớn
Cứ lớn đi, rồi mọi điều sẽ khác
Hãy giữ những dòng này để hơn 20 năm nữa đọc lại mà hiểu con cái mình nhé.
tặng nhà thơ flower

Mỗi người có một quan niệm về cuộc sống, ở cậu bé viết bài thơ này thì ít nhất những điều cậu nói trên sẽ đúng trong vòng 20 năm nữa đấy bạn " đã có gia đình" ạ!

hihi, "bênh" ghê quá! Nhưng đôi mắt cậu ấy hơi buồn tối quá, không thấy nhiều ánh sáng và niềm tin của một người trẻ và mang nhiều trách nhiệm, hoăc cậu ấy có nhiều trách nhiệm quá nên chỉ thấy mệt mỏi. Muốn làm mà ngại hỏng. Muốn thể hiện nhưng chưa nỗ lực. Cái j có được cũng phải đổ máu mà.. Hoặc phải biết chọn cái mình cần hơn,,,

pink_le

Nữ
Tổng số bài gửi : 29
Age : 37
Đến từ : Ha Noi
Nghề nghiệp/Sở thích : Buon dua le
Hài hước : Cực kì luôn
Registration date : 15/01/2008

Xem lý lịch thành viên http://vietbao.vn

Về Đầu Trang Go down

Re: Thơ-VIẾT TỚI NHỮNG BẬC CHA MẸ VÀ NHỮNG BẬC CON

Bài gửi by Sponsored content


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết